KHI TRÁI ĐẤT TRỞ NÊN KHÓ SỐNG

Người ta nói khi đối diện với những thứ bạn không thể thay đổi thì cách duy nhất mà ta có thể làm là quên đi.

3h trưa ngày hôm qua…Một cú điện thoại mang đến sự thay đổi vĩnh viễn của một ngày trong đời. Có lẽ tôi sẽ nhớ thật lâu rằng 07/04/2012 thật sự đáng ghi nhận là một trong những ngày tồi tệ nhất năm 2012. Tôi thật hối tiếc vì cả một ngày quý giá trong chuỗi ngày không dài của đời người lại bị lem luốc trong đau khổ và tuyệt vọng. Tôi nhớ mình bị đè bẹp bởi bóng tối và một cảm giác khó thở kinh khủng bao trùm lên lồng ngực tưởng như thiếu oxy thêm một vài phút nữa là đời tiêu tùng. Hệt như quả bóng da được bơm căng chực chờ nổ tung.

Tôi nhớ khi mệt mỏi người ta thường hướng mắt ra khoảng không vô định. Tôi cũng nhớ rằng có một ai đó khi cô đơn lạc lõng sẽ ngước mắt lên bầu trời cao xanh vời vợi. Tôi không cô đơn. Nhưng tôi lại chọn cách mà những người cô đơn đã làm.

Một ý nghĩ lạ lùng thoáng vụt qua. Ít ra thì … nếu mọi chuyện tồi tệ nhất thì quả đất rộng lớn này vẫn còn chừa chỗ cho con bé (gọi cô gái đi ha, già rồi :p) lập dị như tôi cắm dùi🙂.

Đi ngủ ban trưa đối với tôi trước giờ vẫn luôn là sự hưởng thụ xa xỉ. Thế mà trưa qua tôi phải cảm ơn vì mình đã thiếp đi dễ dàng trong giấc ngủ, tôi thề rằng đây là nửa tiếng ngủ trưa ngon nhất trần đời từ lúc tôi được sinh ra😀. Và tôi cũng phát hiện ra rằng khi bạn cần xoa dịu hoặc lãng quên, trốn tránh hay mơ mộng…bạn đều có thế giới của riêng mình, nơi chỉ có mỗi mình bạn và những mong ước. Giấc ngủ kỳ diệu thế đấy…

Có những lúc tôi thấy cuộc đời rất khó để sống, thiếu điều muốn biến mất khỏi địa cầu này ngay, giá như có một hành tinh bí mật nào đó để chứa những người không muốn chung chạ với thế giới này nữa. Đùa thôi, ở đâu cũng có người xấu cả và nếu phải ở một hành tinh chơ vơ với số ít ỏi người mà toàn là người khiến tui đau đầu thì chắc tôi phải nhảy tiếp ra ngoài không gian. :p

Con đường mà tôi đã đi sáng nay, với những khúc quanh rất đẹp phủ đầy lá khô và nắng mật, dường như đã trở nên dài hơn mọi ngày. Tôi thấy chiếc bóng của mình đổ dài lê thê trên con đường ấy, cô độc và buồn tẻ, như hành trình của tôi ngày qua ngày ghi lại trên quyển biên niên ký địa cầu – mà tui chỉ xuất hiện ở một trang giữa vô danh nào đó của nó.

Buổi chợ ngày chủ nhật, nhìn về phía dưới kia – nơi luôn tụ tập những cuộc ngã giá bèo bọt – bao nhiêu là người ngược kẻ xuôi. Họ cọ xát, mồ hôi nhễ nhại, cười hài lòng hoặc cau mày nhăn nhó… Tôi có ý nghĩ không ngờ là mình cũng có chút tầm quan trọng – gọi là góp một họa tiết nhỏ vào chân dung cuộc sống. Không biết bộ mặt của tôi lúc đó trông thế nào, hy vọng nó không tô điểm một nét cọ tối màu hay những nếp khắc khổ gì đó thêm cho một cuộc sống vốn dĩ không bao giờ dễ dàng. Một ông lão chìa chiếc mũ ra trước mặt tôi và hy vọng, tôi chỉ có thể giúp ông một phần rất nhỏ trong khả năng hạn hẹp của mình. Cuộc đời của ông còn khó khăn hơn tôi, nếu bế tắc thì ông và biết bao nhiêu người khác nữa hẳn còn bế tắc hơn tôi vạn lần, nhưng tôi thầm đoán rằng chưa có ai trong họ muốn “du hành không gian”. Tôi phải học hỏi sự kiên cường bền bỉ từ bao nhiêu chân dung khác trong bức tranh rộng lớn này. Và ít ra, tôi cảm thấy mình … vẫn là người không khiến người khác phải quá đau đầu (hơi xí hổ khi tự nhận :”>).

Một cảm giác hạnh phúc nhỏ nhoi lọt vào giữa lòng rồi tan ra, tan ra… loang dần khắp khoang ngách cơ thể. Đâu đâu cũng là hạnh phúc, ngọt ngào đến mức tôi có cảm giác mình có thể nhặt nó lên như một viên mứt trong dẻo và nếm lìm lịm. Tôi đương có cảm giác bay bổng kỳ cục. Đường về không còn xa. Bóng tôi cũng không quá dài. Và sự hiện diện đơn lẻ của chiếc bóng như khẳng định rằng tôi là nữ diễn viên chính xuất sắc nhất trên muôn dặm hành trình của mình. Tôi hãnh diện vì mình biết bao, tôi không thích và cũng không muốn so sánh mình với bất kỳ ai khác, tôi chỉ muốn bản thân hôm nay phải thật tốt hơn hôm qua, và cứ thế mà tiến.

Thôi thì chắc ta cũng chẳng tìm ra nơi đâu tốt đẹp hơn trái đất. Trái đất đẹp rồi, dù có những thứ vẫn còn chưa đẹp thì ít nhất tôi luôn có người chờ đợi, mong mỏi những khi tôi đi đâu đó trở về. Mỗi ngày, khi tôi dịch cửa sẽ luôn thấy nụ cười của người ấy bừng lên như nắng. Mẹ tôi.

“Cảm ơn mẹ vì mẹ luôn là lẽ sống của đời con”

MỘT CÀNH HỒNG CHO NGƯỜI BẠN THÂN THƯƠNG

Tiểu Huyền Tử thân ái,

Tiểu Quế Tử đang chống thẳng lưng, mắt ngó đăm đăm vào khung text trống rỗng – như chiếc hộp đang mở bung nắp chờ đợi sẽ được đặt một thứ gì đó thật xinh xắn, ngọt ngào cho xứng với câu chuyện mà Tiểu Quế Tử sắp kể lể. Các ký tự cứ chạy ngược chạy xuôi không ngừng và cuối cùng bất lực trả lại một khoảnh không trống trơn như buổi ban đầu.

Cứ xem như đây là một lá thư không đầu không đuôi.

Là thứ mà TQT chợt nhớ sau chuỗi ngày bận rộn đãng trí.

Thật ra TQT không quên ý nghĩa của ngày 22/03. Chỉ là luôn quên xem lịch, mỗi sáng ngủ dậy khó lòng nhớ nổi hôm nay là ngày mấy. Hễ thức giấc được ngắm nắng tràn vào khoang cửa là tốt đẹp rồi, ai quan tâm thời gian đã trôi qua tàn nhẫn thế nào và ai lại can đảm đếm tốc độ kỷ lục của nó hệt như một siêu sao đường đua đẳng cấp thế giới?😉 Thật sự thì đa phần cả thế giới nếu sống có mục đích sẽ luôn quan tâm, nhưng TQT luôn ở một nửa phần bé nhỏ còn lại. Tình yêu, ước mơ của TQT không bao giờ có một giới hạn nào để “chết”. Và thật sự nếu có thì lúc “deadline” xảy đến, tình yêu hết hạn, TQT cũng đã không nhận biết. :p

Một ngày tháng 4, TQT ngẫu hứng giở một trang lịch và gặm nhắm suy nghĩ “bao giờ thì tới 22/03” —> Cá rằng ai đọc dòng này cũng ngầm ớn lạnh bộ não hết thời của TQT. =))

Và 07/04, hôm nay, TQT nhận ra là…22/03 đã qua mất đời nào😀. TQT hơi tiếc là quên không úp mở với THT “Ngươi đoán xem hôm nay là ngày gì?”. Dù sao thì…sau câu trả lời của THT, TQT cũng không biết mình sẽ nói những gì cho đứng đắn mà không sến rện =)).

Có những người đi qua đời nhau chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng họ đã làm thay đổi cuộc đời của nhau mãi mãi.

TQT thích cái va chạm ngẫu nhiên mà tạo hóa sắp đặt thế đấy…

Như THT đã chạm vào cuộc đời TQT.

Tưởng tượng…

TQT có một chiếc bình thủy tinh trong vắt… Những khi nhớ đến THT, TQT sẽ cắm một nhành hoa.

Như ngày hôm nay…

Viết cho ngày 22/03 lãng quên – kỷ niệm 1.5 năm ngày mà chúng ta bắt gặp nhau giữa 6 tỷ người.

Thân thương!

07/04/2012.

Favorite (i): Tinh Hoa Hồng Kông

Bài viết từ blog của THT, trích đoạn trò chuyện giữa ta và THT về Tinh Hoa Hong Kong trong nhà HT. Cảm ơn THT đã cho ta bản quyền mang nó sang đây để gìn giữ làm kỷ niệm. :hug: Tất cả những dòng chữ này đều là những hồi ức đẹp, thế nên ta xếp nó vào chuyên mục Ký Ức.🙂

心頭肉 (i): 香港的精華

Đây là một màn “tự khiển” của fan-gơ nầy.

Trích đoạn cuộc trò chuyện giữa ta và bạn hiền Diệu Woo vào 2011.08.15:

WOO: Em Tà thích chả là phải, miệng chả chót chét có thua gì phụ nữ đâu. 2 người đủ thành chợ cá, thêm ông Gia Huy già mồm the thé, độ này ông Từ Khắc dê phải phát điên luôn.

JUST: Hô hô, lão Khắc mướn đúng dân chợ búa, một mụ hàng cá, một cha mổ bò, một tên chạy xích lô –> đúng kiểu VN mình đây.
Trong nhóm Tinh Hoa, chỉ Hà-Hiền là ta không nghĩ ra hai ẻm có thể làm việc gì ở chợ.

WOO: Hà sang trọng như thế chỉ có nước rung đùi làm bà chủ thôi, Hiền giống tiểu thư ngọc ngà. Phương – Ngọc lúc trẻ thời trang bóng bẩy bao nhiêu, khi về già giống dân chợ bấy nhiêu. Hai bà sạp rau sạp cá thứ thiệt.

JUST: Thôi cho Hà làm bà chủ tiệm vàng, bé Hiền bán vải, mụ Ngọc bán rau, em Tà bán cá, lão Heo mổ bò, Big Tony đạp xích lô, ông đẹt đi ba gác, tên lùn khuân vác, ngươi thấy sao?

WOO: Ái cha cha, đọc nghe suông như bài vè vậy. Bốn em trên đúng công ăn việc làm rồi đấy. Lão Heo chọc tiết heo hay mổ bò đều ổn, Big Tony đạp xích lô đúng ý ta bá cháy, ông đẹt đi ba gác và ông lùn khuân vác làm ta cười nhất nè, vui ghê…lúc đầu ta đọc nhầm thành ông đẹt đi khuân vác, tên lùn ba gác làm ta tự hỏi ông đẹt khiêng vác sao nổi.
Tên lùn lưng thịt không nên để hắn tiêu hao năng lượng bằng khuân vác, ông đẹt đùi và tay đều nhỏ không thể làm được việc nặng nên đi ba gác được rồi.

JUST: Ta đang cười sằng sặc đây nè, toàn là Tinh Hoa xuất sắc mà vào tay bọn mình tự nhiên biến thành dân chợ búa hết là sao?
Sở Thú đã đến chợ trời – dzui quá xá!!!

♥ Các nàng thơ ♥

Anita Mui (Mai Diễm Phương)


Biệt danh @ Zoo: GÀ lôi mỏ nhọn
Nghề tay trái @ chợ Tinh Hoa: BÁN CÁ
Nổi bật vì tật “buôn dưa” kinh thiên động địa

Maggie Cheung (Trương Mạn Ngọc)

Biệt danh @ Zoo: THỎ
Nghề tay trái @ chợ Tinh Hoa: BÁN RAU
Nổi bật vì khuôn mặt “giả nai vô số tội”

Brigitte Lin (Lâm Thanh Hà)

Biệt danh @ Zoo: MÈO RỪNG
Nghề tay trái @ chợ Tinh Hoa: CHỦ TIỆM VÀNG
Nổi bật vì là đại mỹ nhưn và là người “bất bại”

Joey Wong (Vương Tổ Hiền)

Biệt danh @ Zoo: CHỒN
Nghề tay trái @ chợ Tinh Hoa: BÁN VẢI
Nổi bật vì không “hiền” như người ta tưởng

♥ Các chàng thơ ♥

Leslie Cheung (Trương Quốc Vinh)

Biệt danh @ Zoo: VỊT đẹt mỏ phẳng
Nghề tay trái @ chợ Tinh Hoa: LÁI BA GÁC
Nổi bật vì khả năng “tự sướng” cao

Tony Leung/Little Tony (Lương Triều Vỹ)

Biệt danh @ Zoo: NAI lùn
Nghề tay trái @ chợ Tinh Hoa: KHUÂN VÁC
Nổi bật vì “lùn mà lối”

Tony Leung/Big Tony (Lương Gia Huy)

Biệt danh @ Zoo: NGỰA còm
Nghề tay trái @ chợ Tinh Hoa: ĐẠP XÍCH LÔ
Nổi bật vì “trùm giả gái”

Chow Yun-Fat (Châu Nhuận Phát)

Biệt danh @ Zoo: HEO RỪNG
Nghề tay trái @ chợ Tinh Hoa: MỔ BÒ
Nổi bật vì mắc chứng “heo điên”

Comment on this post:

THT: ~Gửi Woo, để chia sẻ niềm dzui~
Hê TQT, ngươi thấy cái list Tinh Hoa thế lào? Short but Sweet phải hêm?

Ta định cho mụ Linh và Jacky dzô lun, tụi mình chịu ổng bả mà hen.

Carina Lau (Lưu Gia Linh)

Biệt danh @ Zoo: TRÂU NƯỚC
Nghề tay trái @ chợ Tinh Hoa: CHO VAY NẶNG LÃI
Nổi bật vì là “dzâm phụ”

Jacky Cheung (Trương Học Hữu)

Biệt danh @ Zoo: CHUỘT
Nghề tay trái @ chợ Tinh Hoa: VÁ XE ĐẠP (hay làm CU LI?)
Nổi bật vì “hâm mà bày đặt hát hò”

THT: Kỷ niệm 1/2 năm: 22/09/2010 – 22/03/2011

tặng bằng hữu

on 25-03-2011 at 01:05 AM (43 Lần đọc)

Kỷ niệm 1/2 năm: 22/09/2010 – 22/03/2011

~Dành cho Woo~

Tôi quyết tâm ‘hành hạ’ nàng, vì nàng thích thế. Tôi muốn nàng buồn man mác bởi những câu thơ tình của Hàn ca ca, cười khúc khích khi đọc cái bài ‘quỷ sứ’ tôi viết tặng nàng, và lòng xốn xang lúc nghe nhạc nền. Nàng sẽ tốn khoảng 13 phút để hoàn tất các việc trên. Nàng sẽ nhớ đến tôi, trong 13 phút đó!

“Một Nửa Trăng” – Hàn Mặc Tử

Hôm nay có một nửa trăng thôi,
Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi!
Ta nhớ mình xa thương đứt ruột!
Gió làm nên tội buổi chia phôi!


Thấy hai bạn này ở chỗ Gú-gồ tiên sinh^^

10 Q-A “tềnh bợn” của THT-TQT

(Tạm thời xài tên Diệu Woo [DW] & Bảo Just [BJ] của Hậu Happy. Kẻ chủ động nầy lại hào phóng tặng quà trước.)

1) Xin cho biết quý danh của hai bạn.
BJ: Just. Tự kêu Lãng Khách cho oai.
DW: Woo. Không phải bà con của lão John Woo à nha.

2) Gặp nhau trong trường hợp nào?
Cả hai *đồng thanh*: Mộng Triều Lâu!

3) Mạo muội cho hỏi đó là chốn nào?
BJ: Động mê tên lùn Tony Leung.
DW *đỏ mặt*: Nhà của Vỹ ca.

4) Ấn tượng ban đầu về nhau như thế nào?
BJ: Người gì mà “dệt vải” siêu cấp.
DW: Ái chà chà, fan của Mui lại qua bên Vỹ lùn.

5) Làm sao thân?
BJ: Tám riết nên thế. Chả rõ nữa.
DW: Tám. Cùng yêu thích Tinh Hoa HK. Và còn…
BJ *liếc*: Còn gì nữa?
DW *ngúng nguẩy*: Bí mật.

6) Thích nhất điểm nào ở đối phương?
BJ: Giỏi chiều chuộng.
DW: Biết tạo cảm giác an toàn.

7) Ghét nhất điểm gì?
BJ: Lâu lâu nói vài câu ẩn ý dễ ghét.
DW: Quá kín đáo, tính lại đa nghi.

8) Vui nhất là lúc nào?
BJ: Bôi bác Tinh Hoa.
DW: Gặp nhau là vui rồi.

9) Còn buồn nhất?
BJ *kiêu hãnh*: Ở cạnh ta, ai mà buồn được.
DW: Khi xa nhau.

10) Nghĩ thế nào về mấy câu hỏi trên?
BJ: Chán ngắt. Không có gì mới hơn à.
DW: 10 câu bõ bèn gì, ít nhất phải 1000 câu.
BJ *lườm*: Ê, tham quá nha.
DW *nguýt*: Được voi đòi tiên là bản tính con người.

+Bonus+ Vậy nhân dịp này, có điều gì muốn nói với đối phương?
BJ: Mong có kỉ niệm 1 năm.
DW: Kẻ phong lưu kia, còn chờ gì nữa mà không hun người ta?

BJ: Trông gà hoá cuốc rồi, ta đâu phải tên lùn. *co giò chạy*
DW *vớ bình, ném mạnh*

-END-

Vừa đọc vừa nghe liên khúc “Hữu” tình ca của Jacky – vũ khí giết người hạng nặng đêêêêê!!!

From THT: 一年…

一年…

on 22-09-2011 at 05:08 PM

Kỷ niệm 1 năm: 22/09/2010 – 22/09/2011

~Dành cho Woo~

Một năm rồi. Một năm quen biết bằng hữu. Một năm đầy ắp kỷ niệm. Nàng như một dòng suối trong lành, mát ngọt chảy qua rừng cây khô héo. Tôi là một nhánh cây trong khu rừng đó. TQT, cảm ơn tất cả những điều = h.ư.u~ đã làm cho ta trong suốt một năm qua.

友情

與朋友望明月
只今生絕無下。

Hữu tình

Dữ bằng hữu vọng minh nguyệt
Chỉ kim sinh tuyệt vô hạ.

Tình bạn

Cùng bạn ngắm trăng sáng
Mỗi kiếp này, không kiếp sau.

THT, 2011.09.22

Bằng Hữu Ký Sự – 1/2 năm: 22/09/2010-22/03/2011

Bằng Hữu Ký Sự – 1/2 năm: 22/09/2010-22/03/2011

on 27-03-2011 at 03:33 PM
Dành tặng một người bạn đặc biệt

*** JustafanofAnita
***

 

Có 1 câu chuyện dài kỳ vẫn đang được viết mỗi ngày ở 2 đầu của thế giới…

Tôi nhớ những ngày tháng đã qua ấy như nhìn lên ô cửa kính cửa sổ bám bụi. Quá khứ là thứ người ta có thể nhìn nhưng không thể chạm vào…”


Năm tháng lướt qua xoèn xoẹt như 1 nhát cắt vô hình, những ký ức vẹn nguyên của hôm nay, nhiều năm sau đó chỉ còn là muôn ngàn mảnh ký ức vụn vỡ, hỗn độn. Xuôi chiều theo con đường thời gian, những gì ta càng cố ghi nhớ lại càng chóng lãng quên… Càng hồi tưởng lại càng cảm giác mơ hồ chẳng khác chi cố đuổi bắt bóng hoa trong gương, nguyệt ảnh trên hồ.

Khi cảm tình là những con số…

Xếp một bức tranh quá khứ hoàn hảo là chuyện không tưởng, nhưng sẽ thế nào nếu ta đánh dấu từng mảng ký ức một bằng những con số?… nếu ta muốn lắp chúng, ta sẽ biết chúng ở đâu.
0922: trạm đầu tiên hai đứa tôi đón chung 1 chuyến tàu.
1229 – 0102: tại gian phòng HT, đôi bạn bên nhau ngày và đêm để viết nên 1 tập truyện ngắn gọi là “1203”…

“Cùng bằng hữu vọng nguyệt.

Có đời này không có kiếp sau.”

Bằng hữu tôi nói thế…

Chúng tôi đã là diễn viên chính…dù trong 1 khoảnh khắc. Cuốn phim đó nôm na là 1 “HT Gameshow”…
Thế giới của hai đứa tôi qua ống nhòm của nhau dường như đảo ngược, nhưng ở cuốn phim ấy, chúng tôi nhìn chung 1 bầu trời, hơn nữa bên nhau gang tấc…Bằng cách nào đó, bằng hữu đã chạm vào những xúc cảm kín đáo của tôi không chút khó khăn.
“Xoẹt” – 1 bức ảnh đang chầm chậm kéo ra từ chiếc camera thời gian. Gương mặt hả hê, pha lẫn tức tối của “cậu” và “tớ” như 1 giọt nước trong veo đọng trên ống kính. Tiếng đập phá, la hét, thở dài vẫn văng vẳng bên tai…Thật ra mọi thứ tĩnh lặng đến mức có thể nghe cả tiếng côn trùng rì rì, tiếng nước rơi tí tách. Một dòng keo mơ mộng đang âm thầm chảy tràn vào 2 thế giới và bắt đầu kết dính, vây chặt 2 sinh vật trong 1 không gian ảo – HT. Tôi đang nhắm mắt, mường tượng 1 trận cãi vả xô xát trong tâm tưởng…3:00am…vì trò chơi ấy, tôi sẽ nhớ mãi giây phút này.

“Take my hand… just hold my hand, I’ll take you there. Your pain…will go away…”

Đó là cách bằng hữu xoa dịu tổn thương của tôi…Bàn tay run rẩy của tôi đã được ấp trong hơi ấm thật chặt …*Hugs* và *ôm ôm, xoa xoa* – chưa từng có ai an ủi tôi như thế. Có phải rất dễ thương không?
1 niềm hạnh phúc ngây thơ chợt dâng tràn…tựa như cô bé đang mút 1 viên kẹo ngọt và sặc sỡ, tung tăng dưới nắng. Viên kẹo này có gì không ổn rồi…sao tận cuống họng nó lại mặn thế nhỉ?

Những điều chưa kể trong 181 dặm hành trình…

Từ trạm tàu điện 0922 đến trạm 0322 chúng tôi đã là bạn đồng hành suốt 181 dặm…
Bên ngoài khung cửa, cảnh vật lướt nhanh như 1 luồng sáng…trạm đầu tiên chúng tôi gặp nhau dường như chỉ còn là 1 chấm đen lờ mờ xa tít tắp…Nhưng tôi vẫn trông rất rõ bóng mình soi nghiêng ngửa trên ánh chớp pha lê đó, mảnh kính hồng phản chiếu nụ cười tươi tắn, mảnh xanh in sắc lá và mây trời hy vọng, trôi dạt đâu đó vẫn là 1 mảnh tím buồn ngan ngát muôn thuở của riêng tôi…

Bằng đôi kính “cảm giác”, bằng hữu hầu như đọc được những gì tôi nghĩ, thấy được những gì tôi ngắm. Tôi không biết liệu có phải đôi kính thật sự hiệu nghiệm hay thật ra bằng hữu đang ngắm vạn vật ngoài khung cửa qua đôi mắt của tôi…
“Bạn có biết ngày xưa khi có bí mật người ta làm gì không? Người ta lên một ngọn núi, tìm 1 cái cây, khoét 1 lỗ lên thân cây và thì thầm bí mật vào trong lỗ, sau đó bịt kín nó bằng bùn. Bằng cách đó, sẽ không ai khám phá ra bí mật đó”
Ồ, thật may mắn tôi đã không phải tìm 1 gốc cây để giải bày. Bằng hữu luôn lắng nghe với tất cả sự chân thành … tôi cảm giác những suối nguồn tâm sự của mình như được cả 1 biển hồ bao dung vỗ về, chứa chấp.
Bằng hữu của tôi đến từ 1 nơi khác – một nơi tôi chưa bao giờ biết…hành tung bí ẩn lạ lùng. Tôi cá rằng nàng cũng sẽ rất cute trong đôi kính đen và bộ tóc giả vàng óng. Có 1 chiếc máy bay nào đó đã êm đềm xuyên qua giấc mơ của tôi kèm theo 1 bản nhạc rộn ràng như “California Dreaming” … Tôi mơ mình đã gửi rất nhiều cánh thư mỗi tháng trên chiếc máy bay ấy… có cả giấc mơ chúng tôi đang dừng chân trên Đại Lộ Ngôi Sao.
Xin đừng nghĩ “1203” là 1 chiếc bánh toàn bằng đường sữa và mật ong ngọt ngào, bên trong nhân còn có cả vị coffee và rượu chát…


Khoảng cách giữa chúng tôi…

Tôi không thể đo được khoảng cách giữa 2 đứa, rất xa và cũng rất gần. Liệu có khi nào trước đây tôi và bằng hữu vô tình chạm vai trên phố và cả 2 cứ vô tư đi về 2 phía dù khoảng cách giữa chúng tôi chỉ có 0.01 cm? Khoảng cách địa lý của chúng tôi không thể đo bằng cm vì nó sẽ là 1 con số khổng lồ nhưng ít nhất bằng hữu biết tôi thích những gì và thích những ai…

“Friendship is a matter of timing. No interest to meet the right person too soon or too late”

Chuyến tàu tốc hành luôn thích bỏ rơi những ai xảy chân đến muộn, hoặc vô tình vụt qua những ai đến sớm như thể trêu ngươi. Trạm 0922, thật may tàu đã đón cả 2 chúng tôi và hào phóng tặng 2 chiếc vé “Tinh Hoa”.

“What a difference a day makes”

“0905 – 0910” là 2 món quà mà thượng đế mang đến cho tôi mỗi ngày 1 điều khác biệt…0910, nơi bằng hữu lần đầu tiên đã giúp tôi viết 1 chương ở trang 66 trong tập truyện dài khác, đến nay vẫn chưa hoàn tất, và tôi vẫn thường tự mình viết nó cùng đông đảo bạn bè với tất cả đam mê.

“Friends are like balloons. If you let them go, you can’t get them back. So I’m gonna tie you to my heart so I will never lose you”

Đó là cách mà tôi đã chọn lựa trong 181 dặm vừa qua…Bằng hữu vốn có biệt danh Lãng Khách…việc nàng ấy mất tích như “balloon” ở 1 phương trời nào đó hầu như rất có khả năng xảy ra.
Tôi viết rất nhanh, tình tiết các nhân vật phát triển suôn sẻ, êm đẹp…Ô kìa, tàu chạy nhanh quá, không biết có khi nào nó bị lệch khỏi đường ray và cuốn tung những trang viết mộng mơ của tôi ra ngoài khung cửa đầy gió?
Nếu không phải thì có thể nào chẳng mấy chốc nó sẽ đến đích và nơi trạm dừng chân cuối cùng chúng tôi đã lạc mất nhau. Không đâu, tôi nghĩ, nếu nó có trượt khỏi đường ray thật biết đâu chúng tôi sẽ có cơ hội khởi đầu lại mọi thứ, chúng tôi sẽ lại tập làm quen ở trạm đầu bằng những lời lẽ khách sáo và thân nhau lúc nào không hay như chúng tôi đã làm…Chúng tôi còn cả 1 căn phòng HT, khi rảnh rỗi tôi sẽ trở về bật đèn trước và chờ đợi, tiểu bằng hữu ắt hẳn sẽ đứng im lìm ngoài cửa và tôi sẽ lại buông câu “Về rồi à?”… đó cũng là 1 cách “tie you” – tôi nghĩ vậy.
Hy vọng bằng hữu sẽ cùng tôi viết tiếp “1203” để nó không chỉ là 1 tập truyện ngắn và tôi sẽ có cơ hội được ngắm thế giới mà bằng hữu đang hít thở bằng đôi mắt của nàng ấy.
Chúng tôi vẫn đã và đang viết tiếp câu chuyện về chuyến du hành của 2 con người đến từ 2 miền đất xa lạ trên chuyến tàu không tưởng bằng ngòi bút của yêu thương, chở che, cảm thông, tổn thương, dỗi hờn và sẽ mã hóa chúng thành những con số…Đến trạm cuối cùng chắc chúng tôi sẽ có cả 1 chuỗi số.

Mong sao tôi sẽ không bao giờ bị thời gian lừa lọc và chuốc phải bầu “Túy Sinh Mộng Tử”. Tương truyền loại rượu này có thể khiến người uống vào lãng quên mọi thứ. Tuy nhiên, tôi tin nó là 1 trò đùa bởi “Càng cố quên lại càng nhớ. Khi ta không thể có được những điều ta muốn, điều ta có thể làm tốt nhất là…không quên”

Thật ra đó là 1 thế giới tưởng tượng được dệt nên bằng những cảm xúc nồng thắm của đôi bạn chưa 1 lần tương hội. Không có chuyến tàu ấy, tôi cũng không phải là nhà văn trên chuyến tàu, những gì tôi viết chỉ phản ánh những ước mơ, sự quý mến và trân trọng vô cùng của tôi dành cho 1 người bạn. Câu chuyện “1203” không được viết ra giấy chỉnh tề nhưng chúng luôn nằm ngăn nắp trên não của tôi với cấu tứ rõ ràng và tràn đầy mộng mơ xúc cảm như những gì tôi vừa viết. Hằng ngày tôi vẫn viết nó bằng chính dòng suy nghĩ của mình. Tôi quyết định dùng thứ mà mình say mê nhất – những câu nói và ý tưởng trong tác phẩm điện ảnh của Vương Gia Vệ – để viết nên điều mà tôi trân trọng nhất của tất thảy những điều tôi từng viết

Lần đầu đi ăn món Nhật

Trước giờ chỉ quen và thích ăn món Hoa thôi. Đi off với bạn Heo mấy lần cũng chỉ vào quán Sân Mây (cái này chỉ biết trách tỷ Vô Sắc “bày đầu” :D), bản thân mình thấy rất hài lòng về quán này, món ăn hạp khẩu vị, nhân viên khá nhã nhặn, bày trí giản đơn sạch sẽ, thật là một nơi lý tưởng để tâm sự mà không bị quấy rầy.

Mình từ một kẻ không thích bất cứ thứ gì liên quan đến Nhật Bản cho đến giờ mình đâm ra mến mộ và yêu thích những thứ của Nhật thì không thể không khẳng định là do bạn Heo tác động. Mình thích Nhật khởi nguyên từ bộ phim “Tokyo Story”, sau đó thì đến tiểu thuyết “Rừng Na Uy”. Rồi thì ngày kia sau khi tạm biệt nhau ở ngã đường đông đúc ồn ào, bạn Heo say goodbye nghe ấm lòng thế này “Lần sau tui với bà đi ăn kem trà xanh nhe” ^^. Phải nói là bạn Heo biết cách “cám dỗ” người ta mừ =)), bạn khen món kem trà xanh của sushibar nức nở, tả cặn kẽ từ màu sắc đến mùi vị làm một kẻ chả bao giờ lấy món kem là khoái khẩu như mình đây cũng phải lim dim mơ màng đến cảnh trước mắt là một ly kem vừa mát vừa thanh.

Lúc 2 đứa leo lên lề đường đi bộ hối hả, bạn í tâm sự rằng dẫn một ai đó đi ăn món Nhật cũng tương tự như chơi một ván bài với xác suất 5 ăn 5 thua vậy, vì không biết đối phương có thích ứng được không. Cá nhân mình cũng không chắc mình thuộc diện nào trong 5/5 này. Nhưng món kem hấp dẫn lại dễ ăn thì không thể chối từ được. Và sự thật là sau khi bạn í mô tả về món kem trà xanh mình đã mắc chứng nghiện kem ngay cả trước khi được ăn kem trà xanh, kem có tác dụng thư giãn tinh thần rất lớn, bất cứ gánh nặng nào mình cũng có thể trút bỏ sau khi ngậm một ngụm kem lành lạnh và thấm đẫm hương vị ngọt ngào.

Hôm off đó may mắn có Heo làm “tour guide”, cảm giác như được lượn một vòng tham quan thành phố. Buổi trưa đó ngập tràn nắng gió, con đường Tôn Đức Thắng rộng rãi thoáng mát quả là một không gian khoáng đạt lý tưởng cho việc thả bộ và tán gẫu. Ấn tượng đầu tiên của mình khi bước chân vào là cảm thấy hơi ngột ngạt với trần thiết và không khí rộn rịp ồn ả của quán. Những phút khó chịu mau chóng trôi qua nhường chỗ cho câu chuyện “Vòng xoắn ốc” cùng món ăn nhẹ khai vị thanh đạm ngon lành❤.

Trong lúc chờ nàng Cá, mình và Heo đã xử trước ly kem trà xanh trong mơ. Còn gì tuyệt vời bằng vừa đội cái nắng ban trưa nhễ nhại lại được tận hưởng một ly kem ngon lành. Món này với mình quả là “danh bất hư truyền” vì nó còn ngon hơn mình kỳ vọng. 2 viên kem nhỏ xinh tròn trịa hài hòa cả hương vị lẫn sắc màu, thanh mát, ngọt dịu, lòng nghĩ giá mà ngọt hơn hoặc đậm hơn một chút đều sẽ mất đẹp, mất ngon. Quả là tương xứng vừa vặn đến “chuẩn không cần chỉnh” so với khẩu vị của mình.🙂

Đối với từng món Nhật, cảm giác của mình trước khi “nếm trải” là phải thật thận trọng. Menu đầy đủ những món ăn đẹp tao nhã lẫn các món rực rỡ song mỗi món đập vào mắt mình như thể “warning”. Vâng, đẹp đấy nhưng liệu ăn có hợp khẩu vị không? Món sushi với các nguyên liệu được chế biến chín không vấn đề gì, độ ngon vừa phải nhưng không giữ lại nhiều ấn tượng.

Thời may lúc đó Cá đã đến nơi sau một chuyến vòng vèo đảo lượn giữa trời trưa nắng gắt, mình và Heo như được “nhập tiệc” đợt 2 ^^. Bạn ấy có vẻ không hợp với món Nhật nhưng lúc nào cũng nở nụ cười tươi như thể sẵn sàng phá tan mọi khoảng cách – thân thiện làm sao. Đậu nành Nhật xanh biếc là một món ăn nhẹ nhàng thích hợp lấy lại sự cân bằng khẩu vị và dặm thêm cho mẩu chuyện nho nhỏ chúng mình thêm phần thú vị.

Heo thiệt là một “tour guide” hết sức tử tế😀. Bạn í mời mình và Cá chọn món, mời qua mời lại không ai dám thử bóc cái bảng “warning” (vì có ai từng ăn món Nhật đâu nà) nên đành phó thác vào Heo vậy =)). Và không ngờ đây lại là món khiến mình “nhớ đời” nhất sau bữa ăn.

Lúc mà mình ngó thấy bạn Heo tay trỏ món đó giới thiệu từng chút một, nào đâu là cá ngừ, cá hồi, trứng cá chuồn… và cả lúc đầu bạn nói về gừng chua Nhật, ngon chỗ nào, đẹp ra sao, mù tạt xanh, nước tương, cách ăn sushi thế nào cho đúng, niềm say mê ánh lên từ mắt Heo hệt làn gió mát quạt vào lòng mình lại vừa pha lẫn cảm giác ấm áp khó tả. Cảm giác được thanh thản hưởng thụ thú điền viên giữa thành phố xô bồ sao mà hiếm hoi đến thế. Vậy mà giờ cảm giác đó lại hiện hữu trên chiếc bàn ăn này, giữa muôn trùng xô bồ đang bủa vây từ những bàn xung quanh. Còn tại sao lại liên tưởng đến thú điền viên thì mình có thể lý giải mơ hồ từ nhận thức là do món Nhật được chế biến tỉ mỉ, bày trí tinh tế hệt như người ta phải cẩn thận tỉa từng chiếc lá, nâng niu từng cánh hoa; hơn nữa món nào cũng bổ dưỡng, tuy no bụng nhưng không nặng nề, hoàn toàn không giống cảm giác căng kích dồn ứ khi bước ra từ những quán mình ăn từ trước đến giờ; thêm vào dư vị của món kem trà xanh thật khoan khoái như đang hít một hơi trà ngạt ngào dâng lên cánh mũi. Tất cả kết hợp hoàn hảo cùng những tách trà nóng nghi ngút thơm lừng được rót đầy liên tục. Sau khi rời khỏi quán, cảm nhận của mình về món Nhật là “Bạn không biết điều gì sẽ xảy ra, có thể thật tuyệt vời cũng có thể thật kinh khủng”. Sự mạo hiểm luôn có sức cám dỗ của nó, thậm chí là trong ẩm thực.🙂

Tạm biệt nàng Cá tươi tắn mơ màng, mình và Heo rảo bước trên đoạn đường mát mẻ uốn vòng bến cảng, cảm giác như vừa tận hưởng một trải nghiệm độc đáo. Những đốm nắng vàng man mác soi từng hạt bầu dục lung linh trên bức tường cũ kỹ như vô tình bật lên nét hào hoa trữ tình của một Sài Gòn xa vắng trong ký ức, ít nhiều gợi đến mối liên hệ nghịch chiều giữa hương sắc cùng thời gian. Những tàn cây xanh dịu không biết vô tình hay hữu ý mà cứ rung rinh mãi trong gió như thể hồi đáp niềm cảm khái đang rung lên bần bật trong từng mạch máu của mình. Một cảm giác xúc động đến choáng ngợp trước sự đơn giản không sắp đặt ấy giữa một tình huống ngẫu nhiên như thế ấy. Heo đang đứng bên cạnh mình đây, liệu bạn ấy có cảm thấy mình bất thường? =))

Đón chuyến bus về lại ngôi nhà thân yêu, mình có khoảng 1 giờ đồng hồ để tiếp tục chìm vào suy nghĩ về những con đường Sài Gòn râm mát, về món Nhật với hương vị ngon nức lòng, về những người bạn cực kỳ thú vị và cả cảm giác đau đáu hoài niệm về những ký ức không tên bị mất mác theo thời gian trên những con đường mình đã đi qua ngày hôm ấy.